Anh Trần Hữu Trung - cháu của Đại tướng - đã thành lập HTX làng nghề chiếu cói An Xá
Ông Toản khẳng định: “Nếu có dự án thì sẽ có quy hoạch. Nhưng mong một khi tôi quay trở lại nơi này. Chỉ lấy công lúc nhàn làm lãi thôi”. Buồn bã nói. Tính ra thì chẳng thể có lời được. Làm nông thì không thể giàu lên được. Thủ công từ trồng đay. Chất lượng sản phẩm cao. Sản phẩm chiếu cói có hướng đột phá khi được xuất khẩu.
Lúc Đại tướng còn sống. Thấy mẫu hàng chúng tôi làm ra đẹp hơn. Ảnh: LÂM HƯNG THƠ Hơn 20 năm về trước. Đó sẽ là một nén nhang thơm. Chỉ có mỗi dòng Kiến Giang sung túc - là dòng nước ngọt ngào - và tấm lòng con người giàu có thôi. Ai cũng đã quen tay từ tấm bé với sợi cói. Chúng tôi sẽ nuốm mở rộng sản xuất. Bao giờ cho đến ngày xưa? Khi nguồn nguyên liệu tự có không đủ để phục vụ cho việc sinh sản chiếu cói quanh năm.
Nay đã có máy móc đương đại rồi. Thế là đôi vợ chồng “thanh niên” kiên tâm thực hành lời dặn của Bác Giáp: “Ban đầu chẳng biết bắt đầu từ đâu. Đến năm 2000.
Huế…” - anh Trung phấn chấn cho biết. Chỉ duy trì được khoảng 4 năm thì không đủ nguyên liệu.
“Vùng quê nghèo này. Tết nhứt mới về. 80 hộ dân ở làng An Xá vẫn dệt chiếu cói bằng phương pháp thủ công. Tôi đi bán lẻ một tấm được 60 nghìn đồng.
Chẳng còn ai tha thiết với làng nghề và ở quê làm ăn cả!”. Làm ra sản phẩm thì mang đi tiếp thị.
Đơn giản với anh chỉ là manh chiếu An Xá mang hồn của làng quê này. Khi nguồn nguyên liệu cói có sẵn.
Như mong muốn của Người…. Bà Trần Thị Liêu trả lời rằng: “Nam tiến hết rồi còn đâu. Theo người dân thì chiếu An Xá được người dùng ưa thích bởi cói đẹp. Bà nói rằng.
Đay bền. Xe đay cho đến khi hoàn chỉnh sản phẩm. May mặc gì trong đó. Phải làm sao đó để làng nghề nuôi sống mình và làm giàu cho quê hương - đó là lời căn dặn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp với bà con mỗi khi trở về thăm quê” - bà Trần Thị Liêu (70 tuổi.
Kích thước kiểu dáng đúng nên họ bắt đầu dùng và đặt hàng” - chị Nga mừng nói.
Làm đồng thì chỉ đủ ăn. Bà Trần Thị Liêu nói rằng cây cói không khó trồng. Nhưng. Bà Trần Thị Bé nhìn xa xăm. Theo bà. Nhìn bàn tay từ đứa trẻ thơ cho đến những bà cụ trên 70 tuổi dệt chiếu mà vẫn thoăn thoắt thế kia thì vẫn còn khả năng lắm” - anh Trung nói.
Chỉ có mỗi nghề làm chiếu cói. Đến năm 2010. Bà Vui nhiệt liệt nhét vào balô tôi một chiếc chiếu An Xá thủ công “chính hiệu”. Hai vợ chồng nhìn lại. Phải bám lấy nghề này để kiếm sống” - bà Bé buồn buồn và nói thêm: “Một ngày bằng cách dệt thủ công 2 người sẽ làm được 3 tấm chiếu.
Quê hương Đại tướng nghèo lắm. “Chỉ cần có vùng nguyên liệu đảm bảo và sự quan hoài của các ngành chức năng. Phát triển vật liệu cói đang là một chuyện nan giải. Làng nghề dệt chiếu cói ở An Xá ở thời kỳ thịnh vượng và có tên tuổi. Không chỉ nâng cao thu nhập cho riêng mình. Hiện HTX của anh Trung giải quyết việc làm cho 15 lao động tại xưởng và 20 hộ gia đình sinh sản nguyên liệu với thu nhập 2 triệu đồng/tháng.
Xe đay nên nếu mang lại thu nhập thì vững chắc mọi người sẽ không phải đi nơi khác kiếm sống”. Khi rời làng An Xá trong cơn mưa chiều cấp ập đến. Làng nghề chỉ… người già và trẻ em Anh Phạm Đăng Trung - một người cháu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp - quê ở tận Thanh Hóa vào An Xá để viếng bác. Ảnh: HƯNG THƠ “Phải giữ lấy làng nghề. Nếu có thể phát triển được vùng vật liệu. Quảng cáo.
Tiếng lộc cộc dệt chiếu ở An Xá bao năm nay còn duy trì được là bởi những người già và những đứa trẻ con sau mỗi buổi học ở trường có thời kì rảnh. Chăm chỉ mới làm được công việc này”. Nhưng anh xem
6 tỉ đồng/năm. Nhưng theo lời của ông Dương Công Toản - Chủ tịch xã Lộc Thủy - thì chỉ có… 4 ha. Manh chiếu An Xá đã một thời có tiếng. Bỏ ra số vốn 300 triệu đồng để mua 3 máy dệt chiếu công nghiệp và một máy may cùng với khuôn viên rộng 2. Người An Xá đã mở mang đất đai để trồng cói. Dày và đều. Hiện giờ. Với lại tôi đã già nên không có sức khỏe. 000 mét vuông để làm xưởng.
Việc phát triển làng nghề dệt chiếu là mong muốn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói riêng và cũng là của chính quyền nói chung. Nghề dệt chiếu ở đây không lời lãi được bao lăm. Thấy trằn trọc vì làng nghề chẳng còn “hơi thở” bởi chỉ có bàn tay của người già và trẻ thơ. Ánh mắt anh Trần Hữu Trung sáng lên khi tôi đề cập đến việc phát triển vùng vật liệu và việc sản xuất.
Bà Bé nói rằng theo mẹ dệt chiếu từ lúc lên 8. Mà còn giải quyết việc làm cho người dân. Nếu tới đây mà phát triển được thì tôi phải gọi mấy đứa cháu ở TPHCM về để theo nghề gia truyền. Thực hành theo trăn trở của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Anh đã tìm đến những hộ dân ở đây để mua mấy tấm chiếu cói mang về quê. Nghĩ đến thời chiếu cói An Xá đi xa xuất khẩu.
Nhưng khi trồng không dùng được thuốc hóa học nên phải dùng tay làm cỏ. Cả làng nghề dệt chiếu An Xá nay chỉ còn 80 hộ làm nghề này. Vợ anh Trung) kể lại rằng khi nghe lời dặn dò của Bác Giáp rằng kiên quyết giữ lấy làng nghề và phải phát triển được.
Khi tiếng máy móc thay tiếng lóc cóc… Đưa máy móc vào dệt chiếu cói ở HTX đem lại thu nhập ổn định. Anh nghe người nhà kể lại rằng Người luôn trằn trọc và mong muốn duy trì sự phát triển của làng nghề này.
Làm chiếu còn tranh thủ được thời gian nông nhàn. Sản phẩm làm ra cũng không đủ đáp ứng đề nghị của thị trường nên việc xuất khẩu bị đình trệ. Đưa máy móc hiện đại vào hoạt động. An Xá - nơi sinh ra và lớn lên của Đại tướng Võ Nguyên Giáp - sẽ rộn rịp như xưa một làng nghề truyền thống.
Mở xưởng. Với một chiếc chiếu thành nhân phẩm bán ra thị trường từ 60 ngàn đồng cho đến 140 ngàn đồng/chiếc (tùy theo kích cỡ và chất lượng sản phẩm). Ở làng An Xá) ngồi bên khung dệt bằng tre lên nước bóng láng một màu đen tuyền.
Nhưng khó phát triển vì nhỏ lẻ quá. Chúng tôi gặp bà Trần Thị Bé (55 tuổi) và bà Trần Thị Vui (57 tuổi) - cùng ở làng An Xá - bên khung dệt đơn giản làm bằng tre lách cách.
Bán mò từng tấm. Giúp thu nhập của người dân ổn định hơn”. Thời gian sản xuất quanh năm nên lợi nhuận thu được khá lớn. Hiện chiếc chiếu An Xá không chỉ tiêu thụ ở địa bàn tỉnh.
Nhưng nếu không chăm thì vứt: “Cói rất lành. Bà nhớ tiếc: “Hồi trước làng nghề đông vui lắm.
Nhưng đó là chuyện của ngày xưa. Làng nghề lại có bước phát triển khi tổng giá trị thu nhập của toàn thôn An Xá đạt 1. Chính quyền cũng đã cấp đất cho người dân để phát triển loại nguyên liệu này.
Đáp ứng được đề nghị của thị trường. Thế rồi chúng tôi vay vốn nhà băng để mua máy. Nếu mở mang quy mô thì có đất để trồng đay không?”. HTX cũng đã làm và mang lại hiệu quả gấp mấy lần chúng tôi làm thủ công.
Không sao giờ cho đến ngày xưa. Tôi thắc mắc: “Nguồn vật liệu không đủ đáp ứng. Và trong đó 100% đều làm nghề bằng phương pháp thủ công. Khi bán ra thị trường cũng “thủ công” bằng cách đạp xe đi bán lần. “Đáng mừng nhất là làm ra bao lăm tiêu thụ hết bấy nhiêu.
Chị Bùi Thị Nga (46 tuổi. Năng suất và chất lượng được nâng cao. Một tấm lòng thành kính dâng lên Người nơi hoàng tuyền an giấc ngàn thu…”.
Và một điều quan trọng mà chúng tôi mong mỏi được làm là trả lại tiếng tăm làng nghề dệt chiếu cói An Xá đúng như di nguyện của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Thẳng. Cứ học xong là đi làm giày da. Tiếng khung dệt suốt ngày lách cách. Nhưng: “Ở đây còn nghề nào nữa đâu. Anh Trung đã làm ra sản phẩm chiếu dệt chất lượng cao.
“Thế thanh niên ở đây làm nghề gì?” - tôi hỏi. Bờ Hạc Hải cách làng An Xá chưa đầy một cây số là nơi sinh ra loại cói đẹp. Mà còn vào đến Quảng Trị. Chúng tôi sẽ nhập khẩu thêm những sản phẩm từ cói để làm phong phú thêm. Cũng chẳng phải chiếu ở đây đặc biệt hay cao cấp để làm quà cho người thân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét