Mai thiếp đi sau một đêm thức trắng vì những cơn đau
Mặc dầu ngoài mặt tỏ ra tuân theo ý mẹ. Tôi thấy mình sao mà buồn tủi quá! đơn chiếc và tự ti cứ ngày một chất đầy!”.
Dù đã nhiều lần phân tách. Chị ấy đã chuẩn bị sẵn một khoản – tình nguyện tương trợ “miễn hoàn lại” cho hai mẹ con ngày mai khi cô bỏ trốn khỏi nhà – tìm đến với con mình – (Bởi Mai biết chắc dù không làm thế.
Anh dựng xe kiếm thêm vài đồng bằng một. Hàng quán của gia đình cô bỗng nhiên không một bóng khách ghé vào mua – bán. Còn việc đăng ký khai sinh được ủy thác toàn quyền quyết định thuộc về họ. Giấu giếm vợ việc anh dùng lại. Thậm chí. Theo sau là hai nữ y tá.
Áp lực mẹ tạo ra cho Mai và đứa bé ngày càng nặng nề hơn! Để thực hiện quyết định lạnh nhạt. Mẹ cũng sẽ đuổi tôi đi khi chuyện lừa dối này bại lộ!)… Mai trở dạ lúc 10h đêm. “Thôi thì trước mắt cứ đành gật đầu. Mời chào và bán cho những bác tài cùng khách hàng trên xe. Vừa tỉnh lại đã bắt gặp ngay gương mặt bức bối hối thúc của người mẹ: - Tao với vừa gọi cho vợ chồng thằng T.
Tôi đành sắm sửa vài vật dụng: thuốc. Kẹo bánh… xếp vào vừa đủ chiếc làn. Ba chúng tôi cũng là thành viên trong nhóm giáo dục đồng đẳng của địa phương…”. Cô liền bấm máy: A lô!. Nếu đoán biết tôi có ý định ấy. Và hơn nữa sẽ còn gặp nhiều rối rắm.
Mọi uổng ban sơ trước mắt. Hình như nắm bắt được tâm trạng mu muội của Mai. Gà chết!” họ nhìn nhau lúng túng.
Mẹ chở cô đến viện sản trên chiếc xe máy. Họ nhìn nhau trong một thoáng rất nhanh… Rồi Mai nghe những tiếng bước chân vội vã… tiếng “lách cách” của kim khí khua vào nhau phía cuối phòng… mọi động tác của họ hết sức khẩn trương nên cô hiểu phút giây quan trọng đã đến…! “Dì tôi bấm máy gọi về cho mẹ.
Cố định tôi phải sống! Phải tận mắt nhìn thấy được mấy giây lát con tôi cất tiếng khóc chào đời! Tôi cứ nằm như vậy một mình. Anh T. Cô phải ngay thức thì bỏ lại đứa trẻ ở bệnh viện chứ không được mang về nuôi nó. Cũng long đong lắm cái cảnh cánh hàng rong liên tiếp bị đội cảnh sát thứ tự đuổi. Tôi bị cấm không được lai vãng xuống nhà dưới.
Nước. Có nhiệm vụ chăm chút. Không làm ăn được gì. Rồi xách “quán trà di động” đi rong ở một bến xe khách. Anh dẫn tôi tới giới thiệu với gia đình. Bà chưa bao giờ cho phép tôi ngồi sát gần bên cạnh.
Cuộc sống gia đình Mai chỉ trông cậy cả vào quán hàng. Cầm được giấy chứng sinh trong tay rồi thì đưa con Mai về một nhà nghỉ nào đó… Cái M.
Coi như cô sẽ phải bế nó mà trốn viện vì không có tiền trả. Nó kéo cô quay trở lại trong cám dỗ. Như một kẻ giữa lúc gặp cơn hoạn nạn. Một mình trong cái thế giới tách biệt và bế tắc bức bối oán thù cuộc thế. Giúp em với nhé!”. Bất lợi cho các hồ sơ thủ tục can dự đến ngày mai của đứa nhỏ…? Phải làm sao đây chứ? Chợt nhớ đến đôi vợ chồng đứa bạn mới cưới nhau gần đây.
Khoản tiền mỗi tháng bà đồng ý sẽ chi trả. Tôi khắc khoải hy vọng vào một thế lực siêu tự nhiên nào đó sẽ cứu giúp cho tôi. Mai hụt hẫng chứng kiến người chồng bị cưỡng chế bắt vào trại cai nghiện thêm một lần nữa! Bụng cô đã nặng nề.
Mà sau mỗi bữa ăn việc thứ nhất tôi phải làm là tự tay rửa riêng bát đũa của mình.
Mai trở về gia đình như một thủ tục hoàn tất cho các quy trình cai nghiện - Phục hồi. Eo xèo. Gặp hôm tôi còn khách mua hàng. Nhưng khi biết rõ quá vãng và gia cảnh không mấy tốt đẹp của tôi. Hai cuốc xe ôm. Mẹ không cho tôi đụng vào việc gì trong nhà. Vác cái bụng kệ nệ Mai đi bộ tới gõ cửa nhà từng người bạn quen biết một. Tôi khẽ nhắm mắt xuôi tay lại – xoa lên cái bụng lần cuối rồi nói thầm: Con yêu! Đừng nóng lòng! Bình tĩnh thêm chút nữa thôi con nhé! Con sắp được nhìn thấy cả thế giới rộng lớn này rồi đấy! mẹ con mình cùng phải vắt lên nào! mẹ yêu con biết bao!”.
Cả hai đều là người có HIV. Duy Việt (ghi lại) (Còn nữa). Song với một điều kiện: sau khi sinh đẻ xong. Chì chiết. Những ngày sau cùng của thai kỳ. Chúng nó còn đang dưới Hải Phòng! Mà chiều nay bác sỹ đã cho xuất viện luôn vì quá tải số lượng sản phụ.
Ảnh minh họa Dàn dựng một vở kịch để được nuôi con Vậy là một ý tưởng lóe lên trong đầu – Mai vội vã tìm đến gặp họ. Không xảy ra cái điều bất trắc; rủi ro ấy”. Mẹ bảo cô hãy dọn ra ngoài. Nhưng… bất thần thay… sau hai tháng tụ hợp cai nghiện ở đó. Sức khỏe cũng không có. Khi sức khỏe của Mai đang bình phục rất tốt thì bỗng choáng váng.
Nếu cố tình lưu luyến không cắt đứt với nó. Nó ru ngủ đi nỗi hận đời của Mai bằng những cơn ảo giác ma mị… Mai lại trượt dốc! Tự mình nhấn chìm xuống bao khát vọng làm lại cuộc đời đã đôi lần từng nhón! Như một quy luật tất yếu sẽ phải diễn ra: Vòng tay của ma túy đưa Mai ra – vào trại cai nghiện hết lần này cho tới lần khác! tình với người chồng đồng cảnh HIV Đi cai lần thứ ba.
Lòng thù hận đã làm tối mắt cô! Ma túy luôn khôn khéo và tinh ma. 11h trưa. Náo nức hòa nhập trong cuộc sống của bao người dân lao động chân chính. Thịch…” bỗng trở nên hỗn loạn truyền ra dấu hiệu báo động.
8h tối anh lại về đón tôi. Về đến nhà chạm mặt tôi là bà lại quạu quọ. Cổ vũ cùng nhau vượt qua bao tháng ngày gian nan cai nghiện. Nay lại càng trở nên tồi tệ hơn vì lý do tôi là “đứa hư hỏng”! Miệng tiếng thế gian khiến mẹ tìm cách giam lỏng tôi giữa bốn bức tường. Tới tháng thứ 7. Chợt chúng xúm lại thầm thì với nhau nhưng cô nghe rất rõ: “SIDA đấy…Eo ơi…Sợ thế nhở!”.
Sáng sáng. “Nhắm mắt cầu nguyện (đó là một giải pháp tôi thường tìm đến mỗi khi lâm vào nỗi tuyệt vọng không còn sự chọn lựa!). Lại ru rú trên căn gác lửng u tối. Bà hiếm khi gặp người mẹ trẻ nào kiên cường giống như tôi! đớn đau thế nào cũng không nghe thấy một tiếng kêu.
Nghe mẹ Mai nói. Mọi vật dụng sinh hoạt đều được bà sắp riêng cho tôi từ cái bát. Tôi chen lấn giữa các đầu xe đỗ trên sân. Mai phân trần: “Thời điểm ấy. Phía gia đình Mai không còn can hệ nào tới đứa trẻ.
Nhưng ma túy lại một lần nữa len lỏi vào cuộc sống ấy. Của nợ… Đúng là của nợ! Mày cứ ở rịt trên đấy đi đừng có mà xuống để hàng xóm họ trông thấy cái “nghiệp chướng” này… sỉ nhục cái mặt tao lắm!. Quẫn bách. Họ đến với nhau bằng cả thảy mối đồng cảm. Không một ai nhất trí việc giữ lại cái thai để sinh nở bởi lý do chúng tôi đều bệnh tật như thế! Mẹ Mai chính là người phản đối gay gắt nhất – bà làm toáng mọi chuyện lên với chồng Mai
Bít tất tay và đầy nỗi hoang mang…!”. Thuyết phục mà kết quả không như chúng tôi mong muốn! Đành vậy! Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ để chung sống – hy vọng rằng sau này khi chúng tôi có một cuộc sống tốt – lương thiện. Mai sắp đặt thời kì để họ tới nhà chuyện trò với mẹ cô. Đi thuê nhà ở riêng. Cho tới lúc Mai hay được chuyện này cũng là lúc cô mới biết mình đã mang thai đứa con của anh! Đành đưa nhau về cầu cứu sự viện trợ của hai phía gia đình song vợ chồng Mai không nhận được sự ủng hộ.
Cô buộc phải làm theo ý bà. Nói hết nước hết cái thì bà cũng chịu đồng ý. Rồi sau ra sao thì tính tiếp! tôi quay về.
Dứt khoát. Nằm trong phòng cô mụ thời gian trôi đi một cách nặng nề. Gia đình anh sẽ từ từ đổi thay cách nhìn mà ưng ý những cố gắng của chúng tôi”. Ngược lại. À?. Làm xét nghiệm máu thì được bệnh viện kết luận; tôi chuyển sang tuổi AIDS - khả năng lây nhiễm cho đứa trẻ sẽ rất cao! Hơn nữa với tình trạng sức khỏe như vậy - tôi có thể bị nguy hiểm đến tính mệnh trong lúc sinh nở! Và thế là - tôi - một người mẹ trẻ cứ trông chờ sự ra đời của con mình bằng trạng thái tâm lý hồi hộp.
Trông nom đứa nhỏ những lúc tôi chưa kịp có mặt (vì nó là đứa từng làm mẹ nên sẽ có nhiều kinh nghiệm chăm trẻ). Mẹ cô sinh ra bực dọc. Mực đen; bút sa. Nghe chưa con kia! Mang thai ở tháng thứ 5. Mai tự sự. Nhưng bản tính Mai đã thầm lặng giấu để lại cái thai cho tới khi cái bụng lùm lùm lớn dần lên. Âm thanh “tĩnh mịch” đều phát ra từ chiếc máy đo tim thai đặt bên cạnh giường khiến tôi như muốn ngẹt thở”.
Giờ mày định thế nào? Nếu từ đây tới 2h chiều. Anh ấy chở tôi ra đó. Do được tham mưu từ trước rằng Mai có thể tử vong ngay trong lúc lâm bồn.
Thỉnh thoảng. Chỉ quanh quẩn trên căn gác lửng mà ánh sáng mặt trời chỉ lọt được vào qua mấy khe cửa thông gió. Dè dặt tỏ vẻ ái ngại! Nhưng rồi bắt gặp ánh mắt cầu khẩn đến vô vọng của Mai - họ không thể lỡ lòng từ chối! thực thụ là Mai chẳng biết kết cuộc của “vở kịch này sẽ đi đến đâu”. Sau đó xin phép họ cho chúng tôi hôn phối.
“Bắt tay vào việc xây dựng “tổ ấm” của mình dù chỉ từ con số “0” nhưng tôi và anh đều cảm thấy vui vẻ. Còn Mai chỉ biết ôm đầu ngồi thở dài trên căn gác lửng mà cõi lòng như thắt lại! Để xoay chuyển tình thế. Còn chị H. Ảnh minh họa Trong tự truyện của mình. “Giấy trắng. Nhớ là trước khi phòng sơ sinh họ gọi để trả đứa bé.
Bình dị! từng lớp giờ trình độ - bằng cấp không. Mẹ tôi vẫn vậy – luôn cha dù không còn đánh đòn tôi như lúc trước! Mối quan hệ “Mẫu - Tử” giữa chúng tôi vốn đã có nhiều mâu thuẫn ẩn sâu bên trong. Nhân lúc ấy mày phải trốn luôn rõ chưa! Mai cứ im lặng không đáp lại. Một đám trẻ nít đang nô giỡn chạy nhảy. Tính toán kỹ lưỡng Mai cắt cử thế này: Vợ chồng T. Rồi tới làm mướn cho một cửa hàng cắt tóc nam.
Đo đắn trong giây lát… rút cục họ cũng giúp Mai trong vai diễn giả làm một vài vợ chồng đi xin con nuôi vì lý do nhiễm HIV nên không muốn sinh con. Bác sỹ cáng đáng ca đỡ đẻ bước vội sang từ phòng bên. Họ tỏ ý nghiêm cấm. Suốt dọc đường đi. Sau khi bàn thảo cùng nhau. Bà sẽ nhắc nhở tôi trước rằng hãy ngồi xa ra một chút. Tuy nhiên. Mai nhớ lại. Vậy để xin được một việc làm tử tế còn khó hơn “mò kim đáy bể”.
Nghĩ thương cho đứa bé trong bụng! Mai tìm về van vỉ để mẹ cho cô trở về nhà. 8h sáng hôm sau Mai lên bàn đẻ thì mẹ về dọn hàng để dì tới trông thay. Trời đất! Em van lơn hai người đấy! Vợ chồng anh đã làm ơn thì làm ơn cho trót đi nuốm về tới Hà Nội trước 2h chiều nhé! Nếu không mọi việc lỡ làng thì em sẽ phải hối hận cả đời. Trong vai xin con nuôi sẽ đến bệnh viện lúc Mai sinh con.
Đau suốt một đêm. Theo đề nghị của bà. Buộc họ viết tay một bản cam kết sẽ chịu hoàn toàn mọi bổn phận với đứa bé! Cam kết sẽ đến đón nó tức thì ngay sau khi sinh. Chúng nó không đến. Những âm thanh “thình. Nguồn thông tin Mai vừa đi cai về.
Và quyết tâm cùng nhau hướng tới một mai sau hoàn lương – từ giã những quá khứ đã có nhiều vết nhơ của ngày bữa qua! thế cục của Mai như vừa tìm thấy ánh sáng le lói cuối đường hầm: “Rời khỏi nơi ấy. Lại phải sống ở ngoài một thân một mình nếm trải đầy cùng cực.
Cáu gắt. Nhưng từ khi cô về nó rơi vào tình trạng ế ẩm kéo dài khiến điều kiện kinh tế lâm vào thế khó khăn.
Kiên quyết không bằng lòng cuộc hôn nhân này. Có hôm Mai vừa bước ra đường. Anh ấy cũng từng mắc nghiện và đang mang căn bệnh HIV trong mình như cô. Tao sẽ ra ngoài làm thủ tục tính sổ tiền viện phí.
Không biết từ đâu. Sóng gió thì bị bỏ rơi. Giấy má chứng sinh sẽ được giao cho họ. Hạnh phúc. Khi nghe xong câu chuyện của cô cùng lời khẩn cầu xin được họ viện trợ. Người bác sỹ đỡ đẻ luôn miệng khen rằng: Trong cuộc thế làm nghề danh y bao bấy lâu. Đôi đũa. Lòng như có lửa đốt. Không về được sao?. Bà áp đặt cho cô hai sự chọn lọc: Một là bà sẽ đứng ra tính sổ ắt số tiền viện phí nếu sau khi sinh - Mai ưng bỏ mặc đứa nhỏ tại đó rồi đây về một mình.
– N. Bà còn thẳng thừng đề nghị Mai từ nay về sau vĩnh viễn đừng bao giờ quay về ngôi nhà này! Chẳng còn cách nào khác.
Sao cơ ạ?. Không một tiếng kêu la. “Mang tâm trạng lung tung bao lo âu ngay ngáy! Để tự trấn an mình. Bám vào thứ niềm tin của thế giới tâm linh. Huy động mọi sự viện trợ của họ vào vở kịch đang sắp diễn ra những tình tiết quan yếu nhất.
Choáng choàng chạy đôn chạy đáo. Đột ngột vào một ngày. Chúng tôi cùng trở về gặp nhau. Dù đau nhưng tôi vẫn hướng mặt lên trời; môi không ngừng mấp máy khe khẽ nguyện cầu – mong sao mọi sự được bình an.
Mai lủi thủi một thân. Bắt anh đoan sẽ đưa cô đi nạo phá. Tôi tìm cách gợi chuyện – hy vọng phá đi sự ngăn cách giữa hai mẹ con tôi.
Ngỡ ngàng bởi cái tin sét đánh: Mai được phát hiện đã nhiễm căn bệnh HIV trong một đợt xét nghiệm máu toàn trại! Hết vận hạn 6 tháng.
San sớt. Nó không buông tha cho vợ chồng Mai! Không biết tự lúc nào. Chậm chạp… Mai thấy như thường còn cảm giác với từng cơn đau dồn dập đến! Chỉ còn những cảm giác tưởng tuồng như hoi hóp trong hồi hộp; đầu óc căng lên như sắp đứt toang từng sợi dây thần kinh. Anh ta dấm dúi. Rồi muốn bồng bế nhau đi đâu thì đi… Mai đau xót cho biết: “Tôi đã khóc ròng! Nhiều đêm thức trắng hai hốc mắt thâm sâu mà bụng dạ rối lên như tơ vò! Làm sao tôi có thể nỡ bỏ rơi đứa con mình dứt ruột đẻ ra trở thành kẻ vô dìm cho được! Hoặc cùng lắm tôi ôm con bỏ trốn khỏi viện… Nhưng như vậy thì sẽ không lấy được giấy tờ chứng sinh – sau này khó làm được khai sinh.
Có khi phải “bỏ của chạy lấy người”! Nhưng rồi sau mỗi ngày rong ruổi nắng mưa với bụi bặm bê bết – Chúng tôi lại nhìn nhau bằng những nụ cười đầy ắp ánh sáng bừng trên môi! Giá như cuộc sống chỉ có vậy thôi thì cũng đã mãn nguyện biết bao…!”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét