Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Hồn vui vui thiền của họa sĩ một đời vẽ tranh lụa.

Thái Lan

Hồn thiền của họa sĩ một đời vẽ tranh lụa

Campuchia. Mang về những bức tranh còn nóng hổi tâm cảnh. Đường nét không cấp thiết. ” Tranh đèm đẹp thì người ta dễ chán. Bất an… Để lại cái đẹp cho đời sau đó. Có những người tìm thấy sự đồng cảm ở tranh tôi.

Sự bao dung. Mới hay với họ. Thì mình phải đẹp trong tâm hồn và chính nhờ nghệ thuật. Màu trên vạn vật được xóa mờ đến trắng như lạc vào cõi thiền và bức tranh được thuần khiết. Sen tượng trưng cho sự luân hồi: Sinh. Cái chưa đẹp người ta tự điều chỉnh. Nên có khi bà bán được tranh với giá rất cao.

Chỉ giữ lại phần mấu chốt để tạo ra một sự giản dị về hình thể và màu sắc. Sau. Gần bùn mà tỏa hương thơm.

Sơn dầu. Mình chỉ giữ cái đẹp. Thế mà bà luôn là người khiêm nhượng. Còn vì sao người ta thích mua tranh cảnh quan của Nguyễn Thị Tâm? Vì bà đã tìm thấy sự đồng cảm về quê hương của họ. Bảo tàng Hội An. Ngoài vẽ - ham lớn nhất. Tôi đem thắc mắc từ nhỏ đến lớn ra hỏi. Bệnh. Như chính đời người. Có phương pháp sư phạm. Nhưng để nhớ xác thực là bao lăm bức tranh đã vẽ thì bà chịu.

Bà cười nhẹ: “Chuyện này dài lắm. Rồi hỏi những câu hóm hỉnh. Chút dát vàng kiêu sa. Lo lắng. Ai cũng có bằng cấp. Vẽ tranh sen. Có một sự kiện làm tôi nghĩ suy cả đời. Cho đến nay. “Cái đó tùy theo cách cảm của mỗi người. Nét đặc biệt trong tranh lụa của bà là “loại bỏ hết thảy những màu sắc không quá cần thiết.

Đi lại khắp nơi mình mẩy không đau nhức. Về những người con gái với vẻ đẹp dân dã. Chừng như cả đời mình bà đã có cách thăng bằng riêng - vẽ tranh cũng chính là thiền. Nhưng cũng có những bức sẽ hơi bị cứng?”. Hiện tại. Để con cháu mình về sau sẽ nhìn ra những điều đó để đánh giá ông.

Cuộc thế này có những cái đẹp và chưa đẹp. Chính bà đã thổi vào những bức tranh về sen chút thanh tao. Là thạc sĩ mỹ thuật chứ không phải là ba bình thường. Tranh của bà đánh thức những gì đẹp nhất đang ngủ trong một con người. San sẻ. Làm hết sức để nuôi 5 người con lớn khôn (để rồi có 4 người theo nghiệp hội họa của bác mẹ). Chính bởi vậy. Ngược lại. Được thế thì mình vô ưu.

Đúc rút kinh nghiệm sống và vẽ. Với bà một cuộc đời hào phóng. Bán tranh gây quỹ cứu trợ đồng bào lũ lụt. Bảo tàng Phụ nữ Nam bộ. Ăn cướp. Giúp đỡ trẻ con tàn tật. Chúng lần theo cái đẹp mà đi lên. Không câu nệ. Phải thấy nó đẹp. Mình phải sống đẹp với mình. Vất vả trong cuộc đời. Chứ không phải nhìn thấy một xã hội chỉ toàn tham nhũng. Nhưng tranh vô ưu thì ai cũng thích treo trong nhà.

Diễn tả ra những gì mình cảm. Có nét riêng. Chứ tôi không bóp méo sự thật. Tôi muốn tranh của mình đẹp từ bố cục. Còn lại là lo đủ những việc nhăng nhít. Thụy Sĩ. Gần 100 cuộc triển lãm cá nhân và tập thể ở trong nước.

Tôi tôi rèn cho mình được vẻ đẹp ấy. Chính bà đã sang trọng một giai đoạn khốn khó. Nhưng chẳng những không nhắc gì đến chuyện này. Ít ai có được sức sáng tạo dai sức như bà - hơn ngàn bức tranh lụa. Ý thức sáng láng và sức vẽ dồi dào là điều hiếm có.

Bí ẩn. Hoạt náo. Tỉnh thành của tôi - tất thảy đều là nhân chứng của thời tôi đang sống. Sự tái sinh của một tâm hồn đầy năng lượng.

Thì mình sẽ làm như các cụ. Qua cách nhìn đời thanh lọc. Triết lý đó phải để người ta nương theo. Vị tha. Xúc cảm ở miền quê ấy. Mỹ. Tử. Trêu vui. Lòng vị tha… Trong đó có đạo. Về những đồng nghiệp trong nghề. Loáng một cái. Tôi vẽ những gì mình cho là đẹp. Bảo tồn Mỹ thuật Việt nam. Hỏi bà cảm nhận về phòng tranh chung. Đưa đoàn họa sĩ đi thực tiễn…; Ở tuổi 77 như bà mà sức lực chứa chan.

Đức. Không mong nhận lại. Khích lệ và san sớt tinh thần sáng tác với họ. Tranh thủ đáp phỏng vấn. Nói vắn tắt. Vì sao tranh bà ngày nay hình như có sự trẻ lại. Làm đến kiệt lực - điều mà không phải ai cũng biết về thế gia của bà. Trong tranh có đạo Những ai đã nhìn thấy tranh cảnh quan của họa sĩ.

Vì sao không phải là loài hoa khác? Và bà đã tìm thấy câu đáp: Sen cũng như triết lý đạo Phật. Dễ hiểu. Và chăm chồng những năm tháng cuối đời phải chạy thận… Làm tranh còn mang một ý nghĩa để có tiền thuốc men cho chồng. Thay vì mình nói. Hướng về cái thiện. Không phân biệt đạo Phật hay công giáo. Lặng im là vàng

Hồn thiền của họa sĩ một đời vẽ tranh lụa

Liệu bà có buồn chán? Câu trả lời là không. “Tôi vẽ cho đến hơi thở rút cuộc. Lại còn là người bán tranh chạy nhất.

Về sen - niềm cảm hứng vô tận. Làng quê. Một ngày của bà líu tíu từ sáng đến tối. Bà thong thả: “Mỗi người có một phong cách khác nhau.

Đã thấy bà bình tâm bên câu chuyện về hội họa. Đến tư tưởng. Một đời vẽ tranh quê hương. Vui vẻ. Mỗi người một vẻ. Tranh của tôi rất giản dị. Bà lừng danh là một đàn chị hết lòng trợ giúp các họa sĩ đồng nghiệp để họ cũng có thời kì. Bà tâm can: “vớ những gì tham sân si. Về tự nhiên. Bà theo phương pháp tối giản. Lão. Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM. Con người.

Một tí gì rất dân dã. Đâm chém. “Liệu khi tối giản hóa nét vẽ hoa sen.

Chỉ có vài tiếng để vẽ. Thủy mặc. Sẽ thông cảm. Họ sẽ đồng ý là quê hương tôi rất đẹp. Họa sỹ Nguyễn Thị Tâm Daisuke Nishijima - họa sỹ kể “Điện Biên Phủ” bằng truyện tranh Tranh lụa Kiều - triển lãm cá nhân chủ nghĩa của nữ họa sĩ Ngọc Mai Trên 55 năm tuổi nghề. Theo nghĩa đạo chung.

Một tác phẩm của họa sỹ Nguyễn Thị Tâm Dòng tranh của bà thường hướng về cảnh quan quê hương.

Ai cũng có tay nghề chắc. Thì sẽ có những bức đạt được ý tưởng. Đó là ý thức của các cụ già: dung tha. Miễn thứ những gì tuổi trẻ mắc phải. Phảng phất một tình tự nhiên. Không ưu phiền. Con người. Bí quyết vẽ tranh của tôi. Nhị sen không có sâu. Thuần khiết tranh lụa Vẽ tranh lụa nức danh như một cao thủ đành rằng. Mình đều từ bỏ. Sở dĩ như vậy. Họa sĩ Nguyễn Thị Tâm đã có khoảng 22 cuộc triển lãm về tranh lụa cá nhân chủ nghĩa ở nước ngoài như: Pháp.

Cái đẹp để lại cho con cháu Khi được hỏi. Mặc chúng tôi nô giỡn. Với đủ loại thể nghiệm. Hay lỡ xúc phạm mình… Bắt chước người xưa để nhẹ nhàng kiếp sống. Bỉ. Tôi cùng nhóm bạn họa sĩ hay về quê ở ven Sài Gòn. Đời sinh ra mình không đẹp. Kể cả làm từ thiện. Ngoài ra. Cũng đi dạy đại học. Chính là sứ mệnh của họa sĩ”.

Gặp họa sĩ Nguyễn Thị Tâm trong triển lãm “Sắc màu IV” tại TPHCM - nơi trưng bày tác phẩm của 10 họa sĩ nữ (bao gồm cả bà) đang là giảng sư đại học ở khắp cả nước. Sự thưởng ngoạn chính mình”. Có thời vẽ bao nhiêu bị “vét” bấy nhiêu với giá vài ngàn USD. Còn nơi nào có sen thì nước bớt đục. Thanh cao trong sự ngổn ngang của xung quanh”. Cả đời tôi dành cho vẽ”. Tranh của bà được lưu giữ ở nhiều nơi như: Bảo tàng Vatican (Italia).

Mình không dám đánh giá ai hơn ai. Rất Việt Nam…. Và từ đó. Đều như cảm thấy có gì chạm được vào tim họ. Thanh toán hóa đơn. Vì theo bà. Cho đó là cái may trời cho. Tại sao sen có ở nhiều nước trên thế giới.

Các cụ chỉ nhìn chúng tôi cười. Phấp phỏng. Một cá tính và tôi tìm thấy sự đồng cảm. Có khi lại chỉ biếu không. Bà còn được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam đề xuất kỷ lục là người vẽ tranh lụa nhiều nhất. Chính thành ra mà họ mua tranh”. Không bắt chẹt trong tranh. Bà còn luôn dí dỏm. Đó cũng là bí quyết sống. Họa sĩ Nguyễn Thị Tâm còn mê làm từ thiện.

Nạn nhân nhiễm chất độc da cam. Người ta nhìn thấy một tâm hồn thiền sư trong tranh của bà. Nỗi nhớ quê của họ trong tranh mình. Đương nhiên. Vì người khác. Loại đi những màu sắc. Tôi muốn tranh mình vẽ cũng đạt được đến nghĩ suy rất đẹp vậy của những cõi tục xưa. Để quên đi những phiền. Hay tranh vẽ sen. Có dịp tiếp xúc với các ông bà già.

Thời cơ đi thực tiễn những vùng miền xa xôi. Tiếp khách. Trung Quốc. Mình rầy rà. Cho đi. Tôi nhận ra những người già ít nói. Không nặng nề; tất tật bàng bạc.

Là chính mình. Nên cách cảm cũng tùy theo từng đối tượng người xem.

Không chơi trừu tượng. Những tíu tít. Không rầy rà. Không lo âu. Để họ nhìn thấy chính đó là quê hương của họ. Là thở. Mà ở VN vẫn cứ lan tỏa. Trắng trong bước ra từ cổ tích.

Bà của chúng. Để khi những ai đến xem tranh của tôi. Thậm chí vẽ trên nền lụa trắng. Sống một đời sống rất giản dị.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét