Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Nỗi đau thêm mới vào của thiếu nữ muốn giữ đứa con thơ.

Nằm trong phòng cô mụ thời kì trôi đi một cách nặng nề

Nỗi đau của thiếu nữ muốn giữ đứa con thơ

Cầm được giấy chứng sinh trong tay rồi thì đưa con Mai về một nhà nghỉ nào đó… Cái M. Nhưng… bất thần thay… sau hai tháng tập kết cai nghiện ở đó. Không làm ăn được gì. Thậm chí. Giấu vợ việc anh dùng lại. Hàng quán của gia đình cô bỗng dưng không một bóng khách ghé vào mua – bán.

Bắt anh cam đoan sẽ đưa cô đi nạo phá. Cô phải ngay tức khắc bỏ lại đứa trẻ ở bệnh viện chứ không được mang về nuôi nó. Mẹ cũng sẽ đuổi tôi đi khi chuyện lừa dối này bại lộ!)… Mai trở dạ lúc 10h đêm. Chúng tôi cùng trở về gặp nhau. Mẹ cô sinh ra bực dọc. Họ nhìn nhau trong một thoáng rất nhanh… Rồi Mai nghe những tiếng bước chân hấp tấp… tiếng “lách cách” của kim khí khua vào nhau phía cuối phòng… mọi động tác của họ hết sức khẩn trương nên cô hiểu giây lát quan trọng đã đến…! “Dì tôi bấm máy gọi về cho mẹ.

Bà sẽ nhấc tôi trước rằng hãy ngồi xa ra một chút.

Lần chần trong giây lát… rốt cục họ cũng giúp Mai trong vai diễn giả làm một đôi vợ chồng đi xin con nuôi vì lý do nhiễm HIV nên không muốn sinh con.

Dù đã nhiều lần phân tích. Anh T. Mẹ không cho tôi đụng vào việc gì trong nhà.

Sóng gió thì bị bỏ rơi. Trong vai xin con nuôi sẽ đến bệnh viện lúc Mai sinh con. Tôi bị cấm không được lai vãng xuống nhà dưới. Mẹ chở cô đến viện sản trên chiếc xe máy. Không một tiếng kêu la. Tôi khắc khoải hy vọng vào một thế lực siêu tự nhiên nào đó sẽ cứu giúp cho tôi.

Bất lợi cho các hồ sơ thủ tục hệ trọng đến tương lai của đứa nhỏ…? Phải làm sao đây chứ? Chợt nhớ đến đôi vợ chồng đứa bạn mới cưới nhau gần đây.

Cho tới lúc Mai hay được chuyện này cũng là lúc cô mới biết mình đã mang thai đứa con của anh! Đành đưa nhau về cầu cứu sự trợ giúp của hai phía gia đình song vợ chồng Mai không nhận được sự ủng hộ. Của nợ… Đúng là của nợ! Mày cứ ở rịt trên đấy đi đừng có mà xuống để hàng xóm họ trông thấy cái “nghiệp chướng” này… Ô nhục cái mặt tao lắm!.

Huy động mọi sự viện trợ của họ vào vở kịch đang sắp diễn ra những tình tiết quan yếu nhất. Bà hiếm khi gặp người mẹ trẻ nào kiên cường giống như tôi! Đau đớn thế nào cũng không nghe thấy một tiếng kêu. Duy Việt (ghi lại) (Còn nữa).

Anh ấy cũng từng mắc nghiện và đang mang căn bệnh HIV trong mình như cô. Anh dựng xe kiếm thêm vài đồng bằng một. Mai trở về gia đình như một thủ tục hoàn thành cho các quy trình cai nghiện - Phục hồi. Gia đình anh sẽ từ từ thay đổi cách nhìn mà chấp thuận những nuốm của chúng tôi”. Cuống cuồng chạy đôn chạy đáo. Ngỡ ngàng bởi cái tin sét đánh: Mai được phát hiện đã nhiễm căn bệnh HIV trong một đợt xét nghiệm máu toàn trại! Hết kì hạn 6 tháng.

Không xảy vờ vĩnh bất trắc; rủi ro ấy”. Ba chúng tôi cũng là thành viên trong nhóm giáo dục bình đẳng của địa phương…”. Theo sau là hai nữ y tá. Chợt chúng xúm lại thầm thĩ với nhau nhưng cô nghe rất rõ: “SIDA đấy…Eo ơi…Sợ thế nhở!”.

Và hơn nữa sẽ còn gặp nhiều rối rắm. Nó kéo cô quay trở lại trong cám dỗ. Rồi tới làm thuê cho một cửa hàng cắt tóc nam.

Đi thuê nhà ở riêng. Thịch…” bỗng trở thành hỗn loạn truyền ra dấu hiệu báo động. “Giấy trắng. Chia sẻ. Phía gia đình Mai không còn liên tưởng nào tới đứa trẻ. Trời! Em van xin hai người đấy! Vợ chồng anh đã làm ơn thì làm ơn cho trót đi vắt về tới Hà Nội trước 2h chiều nhé! Nếu không mọi việc lỡ dở thì em sẽ phải hối hận cả đời. Nghe mẹ Mai nói. Gà chết!” họ nhìn nhau lúng túng.

Nhưng từ khi cô về nó rơi vào tình trạng ế ẩm kéo dài khiến điều kiện kinh tế lâm vào thế khó khăn.

– N. Vừa tỉnh lại đã bắt gặp ngay gương mặt bức bối giục giã của người mẹ: - Tao với vừa gọi cho vợ chồng thằng T. Gặp hôm tôi còn khách mua hàng. Mai phân vua: “Thời điểm ấy. Người bác sỹ đỡ đẻ luôn miệng khen rằng: Trong thế cuộc làm nghề danh y bao bấy lâu. Cáu gắt. “Thôi thì trước mắt cứ đành gật đầu.

Dứt khoát. Tôi khẽ nhắm mắt nhắm mũi lại – xoa lên cái bụng lần cuối rồi thầm thĩ: Con yêu! Đừng nóng lòng! Bình tĩnh thêm chút nữa thôi con nhé! Con sắp được nhìn thấy cả thế giới rộng lớn này rồi đấy! mẹ con mình cùng phải cụ lên nào! mẹ yêu con biết bao!”.

Họ tỏ ý ngăn cấm. Eo xèo. Nghĩ thương cho đứa bé trong bụng! Mai tìm về nài xin để mẹ cho cô trở về nhà. Nói hết nước hết cái thì bà cũng chịu đồng ý. Bám vào thứ niềm tin của thế giới linh tính. Cuộc sống gia đình Mai chỉ trông cậy cả vào quán hàng. Làm xét nghiệm máu thì được bệnh viện kết luận; tôi chuyển sang tuổi AIDS - khả năng truyền nhiễm cho đứa trẻ sẽ rất cao! Hơn nữa với tình trạng sức khỏe như vậy - tôi có thể bị hiểm nguy đến tính mệnh trong lúc sinh đẻ! Và thế là - tôi - một người mẹ trẻ cứ chờ mong sự ra đời của con mình bằng trạng thái tâm lý hồi hộp.

Còn việc đăng ký khai sinh được ủy thác toàn quyền quyết định thuộc về họ. Rồi muốn bồng bế nhau đi đâu thì đi… Mai đau xót cho biết: “Tôi đã khóc ròng! Nhiều đêm thức trắng hai hốc mắt thâm sâu mà lòng dạ rối lên như tơ vò! Làm sao tôi có thể nỡ bỏ rơi đứa con mình dứt ruột đẻ ra trở thành kẻ vô nhận cho được! Hoặc cùng lắm tôi ôm con bỏ trốn khỏi viện… Nhưng như vậy thì sẽ không lấy được giấy tờ chứng sinh – sau này khó làm được khai sinh.

Anh ta lén lút. “Bắt tay vào việc xây dựng “tổ ấm” của mình dù chỉ từ con số “0” nhưng tôi và anh đều cảm thấy vui vẻ. Bà còn mạnh tay yêu cầu Mai từ nay về sau vĩnh viễn đừng bao giờ quay về ngôi nhà này! Chẳng còn cách nào khác.

Quẫn trí. Tôi tìm cách gợi chuyện – hy vọng phá đi sự ngăn cách giữa hai mẹ con tôi. “Nhắm mắt cầu nguyện (đó là một giải pháp tôi thường tìm đến mỗi khi lâm vào nỗi vô vọng không còn sự chọn lọc!). Rồi xách “quán trà di động” đi rong ở một bến xe khách. Theo yêu cầu của bà. Cô liền bấm máy: A lô!. Chúng nó không đến.

Mai lủi thủi một thân. Cố định tôi phải sống! Phải tận mắt nhìn thấy được mấy chốc lát con tôi cất tiếng khóc chào đời! Tôi cứ nằm như vậy một mình.

Vác cái bụng khụng khiệng Mai đi bộ tới gõ cửa nhà từng người bạn quen biết một. Như một kẻ giữa lúc gặp cơn hoạn nạn. Sau đó xin phép họ cho chúng tôi thành thân. Đôi đũa. Sau khi thảo luận cùng nhau. Mọi vật dụng sinh hoạt đều được bà sắp riêng cho tôi từ cái bát. Bác sỹ đảm nhiệm ca đỡ đẻ bước vội sang từ phòng bên.

Tôi chen lấn giữa các đầu xe đỗ trên sân. Thỉnh thoảng. Ảnh minh họa Dàn dựng một vở kịch để được nuôi con Vậy là một ý tưởng lóe lên trong đầu – Mai hấp tấp tìm đến gặp họ. Mà sau mỗi bữa ăn việc thứ nhất tôi phải làm là tự tay rửa riêng bát đũa của mình. Cương quyết không ưng ý cuộc hôn nhân này. Chì chiết. Tôi đành sắm sanh vài vật dụng: thuốc.

Buộc họ viết tay một bản cam kết sẽ chịu hoàn toàn mọi bổn phận với đứa bé! Cam kết sẽ đến đón nó tức tốc ngay sau khi sinh. 11h trưa. Cả hai đều là người có HIV. Nguồn thông báo Mai vừa đi cai về

Nỗi đau của thiếu nữ muốn giữ đứa con thơ

Chẳng dám thò mặt để ai thấy mình! chừng như sự khó chịu của mẹ tỉ lệ thuận theo độ lớn - nhỏ của cái bụng tôi! Hễ đi thì chớ.

Giấy má chứng sinh sẽ được giao cho họ. Giúp em với nhé!”. Nước. Chừng như nắm bắt được tâm cảnh mu muội của Mai. Anh ấy chở tôi ra đó. Nhân lúc ấy mày phải trốn luôn rõ chưa! Mai cứ lặng im không đáp lại. Bao tay và đầy nỗi hoang mang…!”. Do được tham mưu từ trước rằng Mai có thể tử vong ngay trong lúc lâm bồn.

Về đến nhà chạm mặt tôi là bà lại cau có. Mai xếp đặt thời kì để họ tới nhà chuyện trò với mẹ cô. Mai quen biết rồi yêu một thanh niên cùng cảnh ngộ. Cô buộc phải làm theo ý bà. Áp lực mẹ tạo ra cho Mai và đứa bé ngày một nặng nề hơn! Để thực hiện quyết định lạt lẽo.

8h tối anh lại về đón tôi. Có hôm sớm vừa bước ra đường. Song với một điều kiện: sau khi sinh nở xong. Kẹo bánh… xếp vào vừa đủ chiếc làn. Họ đến với nhau bằng vơ mối đồng cảm. Mai tự sự. Mẹ bảo cô hãy dọn ra ngoài. Một đám trẻ thơ đang đùa giỡn chạy nhảy.

Tính hạnh kỹ lưỡng Mai phân công thế này: Vợ chồng T. Bình dị! từng lớp hiện thời trình độ - bằng cấp không. Lại ru rú trên căn gác xép mờ ám. Âm thanh “tĩnh mịch” đều phát ra từ chiếc máy đo tim thai đặt bên cạnh giường khiến tôi như muốn ngẹt thở”. Khích lệ cùng nhau vượt qua bao ngày tháng gian truân cai nghiện.

Giờ mày định thế nào? Nếu từ đây tới 2h chiều. Không biết từ đâu. “Mang tâm cảnh bừa bãi bao lo âu thấp thỏm! Để tự trấn an mình. Khoản tiền mỗi tháng bà đồng ý sẽ chi trả. Mai hụt hẫng chứng kiến người chồng bị cưỡng chế bắt vào trại cai nghiện thêm một lần nữa! Bụng cô đã nặng nề. Lại bị HIV rò rỉ rồi nhanh chóng loan khắp ngõ phố. Tao sẽ ra ngoài làm thủ tục thanh toán tiền viện phí.

Hai cuốc xe ôm. Nghe chưa con kia! Mang thai ở tháng thứ 5. Mai nhớ lại. Cũng long đong lắm cái cảnh cánh hàng rong liên tiếp bị đội cảnh sát thứ tự đuổi. Không về được sao?. Mai thiếp đi sau một đêm thức trắng vì những cơn đau. Tôi thấy mình sao mà buồn tủi quá! Cô đơn và tự ti cứ càng ngày càng chất đầy!”. Tuy nhiên. Nao nức hòa nhập trong cuộc sống của bao người dân cần lao chân chính. Vậy để xin được một việc làm tử tế còn khó hơn “mò kim đáy bể”.

Có nhiệm vụ coi sóc. Chậm chạp… Mai thấy như thường còn cảm giác với từng cơn đau dập dồn đến! Chỉ còn những cảm giác tưởng hình như hoi hóp trong hồi hộp; đầu óc căng lên như sắp đứt toang từng sợi dây tâm thần.

Nhưng thực chất Mai đã thầm lặng che giấu để lại cái thai cho tới khi cái bụng lùm lùm lớn dần lên. Lại phải sống ở ngoài một thân một mình nếm trải đầy khốn cùng. Những âm thanh “thình. Chỉ quanh quẩn trên căn gác xép mà ánh sáng mặt trời chỉ lọt được vào qua mấy khe cửa thông gió.

Mọi tổn phí ban sơ trước mắt. Hạnh phúc. Khi nghe xong câu chuyện của cô cùng lời khẩn cầu xin được họ trợ giúp.

Và quyết tâm cùng nhau hướng tới một tương lai hoàn lương – từ giã những kí vãng đã có nhiều vết nhơ của ngày bữa qua! thế cục của Mai như vừa tìm thấy ánh sáng le lói cuối đường hầm: “Rời khỏi nơi ấy.

Đau suốt một đêm. Đột ngột vào một ngày. Sao cơ ạ?. Mực đen; bút sa. Suốt dọc đường đi. Mời chào và bán cho những bác tài cùng khách hàng trên xe. Còn Mai chỉ biết ôm đầu ngồi thở dài trên căn gác lửng mà cõi lòng như thắt lại! Để xoay chuyển tình thế.

Ảnh minh họa Trong tự truyện của mình. Bà áp đặt cho cô hai sự lựa chọn: Một là bà sẽ đứng ra thanh toán tất thảy số tiền viện phí nếu sau khi sinh - Mai ưng ý bỏ mặc đứa nhỏ tại đó rồi đây về một mình.

Khi sức khỏe của Mai đang bình phục rất tốt thì bỗng choáng váng. Nhưng ma túy lại một lần nữa len lách vào cuộc sống ấy. Lòng thù hận đã làm tối mắt cô! Ma túy luôn khôn khéo và oắt con. Anh dẫn tôi tới giới thiệu với gia đình. Sức khỏe cũng không có. Thuyết phục mà kết quả không như chúng tôi mong muốn! Đành vậy! Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ để chung sống – hy vọng rằng sau này khi chúng tôi có một cuộc sống tốt – lương thiện.

Chúng nó còn đang dưới Hải Phòng! Mà chiều nay bác sỹ đã cho xuất viện luôn vì quá tải số lượng sản phụ. Một mình trong cái thế giới tách biệt và bế tắc bức bối oán hận thế cục. Nó ru ngủ đi nỗi hận đời của Mai bằng những cơn ảo giác ma mị… Mai lại trượt dốc! Tự mình nhấn chìm xuống bao khát vọng làm lại cuộc đời đã đôi lần từng nhón! Như một quy luật thế tất sẽ phải diễn ra: Vòng tay của ma túy đưa Mai ra – vào trại cai nghiện hết lần này cho tới lần khác! tình ái với người chồng đồng cảnh HIV Đi cai lần thứ ba.

Mặc dù ngoài mặt tỏ ra tuân theo ý mẹ. Không một ai nhất trí việc giữ lại cái thai để sinh đẻ bởi lý do chúng tôi đều bệnh tật như thế! Mẹ Mai chính là người phản đối gay gắt nhất – bà làm toáng mọi chuyện lên với chồng Mai. Có khi phải “bỏ của chạy lấy người”! Nhưng rồi sau mỗi ngày rong ruổi nắng mưa với bụi bặm bê tha – Chúng tôi lại nhìn nhau bằng những nụ cười đầy ắp ánh sáng bừng trên môi! Giá như cuộc sống chỉ có vậy thôi thì cũng đã thoả mãn biết bao…!”.

Nay lại càng trở thành lợt hơn vì lý do tôi là “đứa hư hỏng”! Miệng tiếng thế gian khiến mẹ tìm cách giam lỏng tôi giữa bốn bức tường.

Chị ấy đã chuẩn bị sẵn một khoản – tình nguyện tương trợ “miễn hoàn lại” cho hai mẹ con tương lai khi cô bỏ trốn khỏi nhà – tìm đến với con mình – (Bởi Mai biết chắc dù không làm thế. Tới tháng thứ 7. Những ngày sau rốt của thai kỳ. Săn sóc đứa nhỏ những lúc tôi chưa kịp có mặt (vì nó là đứa từng làm mẹ nên sẽ có nhiều kinh nghiệm chăm trẻ).

Rồi sau ra sao thì tính tiếp! tôi quay về. Dù đau nhưng tôi vẫn hướng mặt lên trời; môi không ngừng mấp máy khe khẽ nguyện cầu – mong sao mọi sự được bình an.

Mẹ tôi vẫn vậy – luôn đay nghiến dù không còn đánh đòn tôi như lúc trước! Mối quan hệ “Mẫu - Tử” giữa chúng tôi vốn đã có nhiều mâu thuẫn ẩn sâu bên trong. Lòng như có lửa đốt. À?. 8h sáng hôm sau Mai lên bàn đẻ thì mẹ về dọn hàng để dì tới trông thay.

Còn chị H. Dè dặt tỏ vẻ ái ngại! Nhưng rồi bắt gặp ánh mắt cầu khẩn đến tuyệt vọng của Mai - họ chẳng thể lỡ lòng từ chối! Thực sự là Mai chẳng biết kết cuộc của “vở kịch này sẽ đi đến đâu”.

Bà chưa bao giờ cho phép tôi ngồi sát gần bên cạnh. Một cách làm liều giữa lúc đang bế tắc và vô vọng! Đành cùng bất đắc dĩ lâm thời dàn xếp bằng “hoãn binh” như vậy thôi chứ biết tính sao. Trái lại. Nhưng khi biết rõ quá khứ và gia cảnh không mấy tốt đẹp của tôi. Nếu cố tình lưu luyến không cắt đứt với nó. Coi như cô sẽ phải bế nó mà trốn viện vì không có tiền trả.

Nó không buông tha cho vợ chồng Mai! Không biết tự lúc nào. Nếu đoán biết tôi có ý định ấy. Nhớ là trước khi phòng lọt lòng họ gọi để trả đứa bé. Sáng sáng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét